Tất cả các đánh giá xúc phạm hoặc miệt thị các cá nhân, tổ chức và công ty sẽ bị xóa.
Khu Rừng "Danh tiếng"
Nhưng sâu hơn trong khu rừng ấy, còn có những “luật bất thành văn” mà không phải con vật nào cũng hiểu ngay từ đầu. Ở trung tâm rừng, có một nhóm chim mái sặc sỡ, luôn ríu rít, rôm rả, bay lượn quanh những tán cây cao nhất. Chúng rất giỏi kể chuyện, rất nhanh nhạy trong việc tạo không khí, và dường như… luôn ở rất gần nơi quyền lực tập trung. Trong khu rừng đó, không phải lúc nào tiếng nói cũng đến từ nơi làm việc nhiều nhất, mà thường đến từ nơi… gần gốc cây lớn nhất. Vì thế, có những câu chuyện rất nhỏ, chỉ như một chiếc lá rơi, nhưng qua vài lần truyền miệng, lại trở thành một cơn gió lớn. Có những vấn đề vốn dĩ có thể giải quyết trong im lặng, lại được mang đi kể, được nhấn nhá, được “trình diễn” thêm một chút, để rồi trở thành điều mà cả khu rừng phải chú ý. Còn cấu trúc của khu rừng thì… thay đổi theo mùa. Nhưng không phải mùa xuân, hạ, thu, đông, mà là những mùa không tên. Hôm nay bạn ở một tán cây, ngày mai bạn có thể đã được chuyển sang một nhánh khác, và đôi khi… bạn không chắc mình đang thuộc về đâu. Những chú sóc, chú thỏ, chú chim non— có thể được đặt sang một vị trí hoàn toàn mới, không cần hỏi chúng có quen không, có phù hợp không, hay có biết cách leo lên cái cây đó hay không. Chỉ đơn giản là: “Ở đó đang cần.” Và thế là chúng được đặt xuống, ngồi vào một chỗ mới, bắt đầu lại từ đầu, giữa một khu rừng mà mọi thứ vốn đã không rõ ràng. Dần dần, các con vật học được một điều: Ở đây, không phải lúc nào bạn cũng cần hiểu mình đang ở đâu, mà quan trọng hơn là… biết mình nên đứng cạnh ai.