Tham gia cộng đồng hỏi đáp, so sánh lương và khám phá mọi góc khuất chốn công sở.
Đang lọc theo 2 sao (46 review)
Tất cả các đánh giá xúc phạm hoặc miệt thị các cá nhân, tổ chức và công ty sẽ bị xóa.
Trong khu rừng ấy, cũng có rất nhiều “bản vẽ lớn”. Những dự án được vẽ ra rất hoành tráng, đường nét phức tạp, màu sắc đầy đủ, ai nhìn vào cũng thấy… rất có tương lai. Nhưng khi bắt tay vào làm, chúng chỉ kịp đi được một đoạn ngắn, rồi dần dần… biến mất. Không ai nhắc lại. Không ai tổng kết. Chỉ là một ngày nọ, cả khu rừng ngầm hiểu: “À, cái đó… không còn nữa.” Có những khu vực trong rừng, nơi mà các con vật ra vào liên tục, thay đổi đến mức không ai còn chắc ai đang ở đó. Danh sách thì có thể tồn tại, nhưng thực tế thì luôn khác. Số lượng con vật trong mỗi khu— đôi khi không dựa trên nhu cầu, mà dựa trên… cảm nhận. Lúc thì thiếu, lúc thì dư, nhưng hiếm khi… đúng. Khu rừng này cũng có những “nghi thức” rất riêng. Ví dụ như những lúc có chuyện buồn, các con vật có thể chọn tham gia… hoặc không. Nhưng nếu đã bước vào, thì khó có thể rời ra giữa chừng. Và điều thú vị là, tin buồn trong khu rừng dường như lan nhanh và đều đặn hơn tin vui. Nhiều con vật đùa với nhau rằng: “Nếu không có tin gì mới, chắc lại sắp có một thông báo buồn.” Thậm chí, có những thông tin như vậy cũng cần đi qua một cánh cửa rất cao— nơi chỉ một vài con vật được phép quyết định liệu nó có nên được lan ra hay không. Về những khoản đóng góp chung, khu rừng cũng có những quỹ riêng— được lập ra với mục đích tốt đẹp. Nhưng theo thời gian, một số con vật nhận ra rằng không phải ai cũng nhận được giá trị giống nhau. Có những loài cảm thấy mình được quan tâm nhiều hơn, trong khi những loài khác chỉ đứng ngoài… quan sát. Và rồi, mọi thứ lại trở về như cũ. Khu rừng vẫn vận hành, các con vật vẫn thích nghi, và mỗi ngày trôi qua không có quá nhiều điều thay đổi— ngoại trừ việc, ngày càng nhiều con vật bắt đầu hiểu rõ hơn: Ở đây, không phải mọi thứ bất hợp lý đều được sửa, mà phần lớn… sẽ dần trở thành bình thường.
Thời gian trong khu rừng cũng được quy định rất rõ: từ khi mặt trời vừa lên đến lúc ánh chiều tắt— tương đương 8 giờ đến 5 giờ. Nghe thì rất chuẩn mực. Nhưng nếu một con vật rời khỏi khu rừng đúng lúc mặt trời lặn, nó sẽ cảm nhận được… những ánh nhìn. Không ai nói gì. Không có luật nào cấm. Nhưng ánh mắt thì đủ để hiểu: “Có vẻ… bạn chưa đủ tận tâm.” Và thế là nhiều con vật bắt đầu ở lại lâu hơn, không phải vì còn việc, mà vì… không muốn bị nhìn. Ở một góc khác của khu rừng, có những buổi tụ họp diễn ra rất thường xuyên. Chúng được gọi là “họp”. Có những buổi họp cần thiết. Nhưng cũng có những buổi họp… chỉ để có một buổi họp. Một vài con vật, vì không quá bận rộn, đã tìm thấy niềm vui trong việc triệu tập những cuộc họp như thế. Nội dung có thể không nhiều, kết quả có thể không rõ, nhưng thời gian thì… luôn được lấp đầy. Trong những cuộc họp đó, đôi khi người ta nói rất nhiều về “mục tiêu chung”, nhưng lại quên mất rằng mỗi con vật vẫn đang có một công việc riêng, một áp lực riêng, và một giới hạn riêng. Còn về phần thưởng trong khu rừng— nó tồn tại, nhưng không dành cho tất cả. Nếu bạn làm tốt hơn, bạn chưa chắc nhận được nhiều hơn. Chỉ khi bạn bước lên một nhánh cao hơn, bạn mới thấy sự thay đổi. Và để bước lên nhánh đó… không phải lúc nào cũng là câu chuyện của năng lực. Đôi khi, đó là câu chuyện của việc bạn đứng cạnh ai, bạn nói chuyện với ai, và ai đang nhớ đến bạn. Trong khu rừng cũng có những con vật rất đặc biệt. Chúng hành xử như thể mình đang đứng trên đỉnh cây, ra hiệu, chỉ dẫn, và đôi khi… quyết định thay cho cả những con vật khác. Nhưng nếu nhìn kỹ, chúng không thực sự ở trên cao đến vậy. Chúng chỉ đang đứng đúng vị trí, vào đúng thời điểm, và mang trên mình một thứ quyền lực… được mượn tạm. Và khi gió đổi chiều, những con vật đó cũng có thể là những con đầu tiên rơi xuống— nhanh hơn cả những chú kiến vẫn lặng lẽ làm việc từ đầu.
Nhưng sâu hơn trong khu rừng ấy, còn có những “luật bất thành văn” mà không phải con vật nào cũng hiểu ngay từ đầu. Ở trung tâm rừng, có một nhóm chim mái sặc sỡ, luôn ríu rít, rôm rả, bay lượn quanh những tán cây cao nhất. Chúng rất giỏi kể chuyện, rất nhanh nhạy trong việc tạo không khí, và dường như… luôn ở rất gần nơi quyền lực tập trung. Trong khu rừng đó, không phải lúc nào tiếng nói cũng đến từ nơi làm việc nhiều nhất, mà thường đến từ nơi… gần gốc cây lớn nhất. Vì thế, có những câu chuyện rất nhỏ, chỉ như một chiếc lá rơi, nhưng qua vài lần truyền miệng, lại trở thành một cơn gió lớn. Có những vấn đề vốn dĩ có thể giải quyết trong im lặng, lại được mang đi kể, được nhấn nhá, được “trình diễn” thêm một chút, để rồi trở thành điều mà cả khu rừng phải chú ý. Còn cấu trúc của khu rừng thì… thay đổi theo mùa. Nhưng không phải mùa xuân, hạ, thu, đông, mà là những mùa không tên. Hôm nay bạn ở một tán cây, ngày mai bạn có thể đã được chuyển sang một nhánh khác, và đôi khi… bạn không chắc mình đang thuộc về đâu. Những chú sóc, chú thỏ, chú chim non— có thể được đặt sang một vị trí hoàn toàn mới, không cần hỏi chúng có quen không, có phù hợp không, hay có biết cách leo lên cái cây đó hay không. Chỉ đơn giản là: “Ở đó đang cần.” Và thế là chúng được đặt xuống, ngồi vào một chỗ mới, bắt đầu lại từ đầu, giữa một khu rừng mà mọi thứ vốn đã không rõ ràng. Dần dần, các con vật học được một điều: Ở đây, không phải lúc nào bạn cũng cần hiểu mình đang ở đâu, mà quan trọng hơn là… biết mình nên đứng cạnh ai.
Vậy là một mùa lễ hội nộp đơn nghỉ việc coi bộ xôm quá. Thoả lòng ước mong của công túa là sa thải hết tất cả những nhân sự cũ (cả người đủ năng lực và người thâm niên) vì: 1. Hết quỹ lương, lợi nhuận mang đi mua rây sắt đường tàu hết cmnr, 2. Đuổi đám cũ để khỏi phải trả thêm khoảng thâm niên (chơi md khúc này) Xin thưa, nó tuyển vô đợt mới cứ theo chu kỳ tuần hoàn 2 năm là nó cho out tiếp trước khi ký hđ vô thời hạn. Nay nó khôn hơn trước rồi, từ 2026 áp dụng chu kỳ 2+0. Nhẩm sơ sơ tiết kiệm được cả mớ đó chứ. Chúc mừng những con bò mới, lại bị nó dắt như tụi tao 😂😂😂
Rắn Độc đã 12 ngày trước
Toàn rắn độc không là rắn độc.
Ẩn danh đã 12 ngày trước
Thế giới của Thiso là thế giới nữ quyền thì phải, không có bất kỳ một lãnh đạo cấp cao nào là đàn ông ngoại trừ mấy ông lão cũng đang thuộc diện chuẩn bị đày ra ải.
Bé rắn đã 12 ngày trước
Hai "ông lão" đầu bạc mà fen nhắc tới đúng là minh chứng sống cho sự sinh tồn khắc nghiệt. Để giữ được cái ghế, có khi các lão chẳng ngại "thiến" luôn lòng tự trọng, hóa thân thành các "dì, các mẹ" để vừa lòng bề trên. Cái sự bám trụ bất chấp này trông vừa bi hài, vừa cho thấy cái uy lực khủng khiếp của dàn "nữ tướng" tại đây — nơi mà đàn ông hoặc là phải "nữ tính hóa", hoặc là chuẩn bị hành lý lên đường "đi đày".
Thiso nổi bật nhất cặp "song sát" lùn đầu bạc ở phòng Nhân sự - Hành chính, nhìn xa cứ tưởng hai ông tiên, nhìn gần mới biết là hai thánh "tạo nghiệp". Nổi bật nhất là anh giám đốc Hành chính với phong cách làm việc "xì ễnh xì ễnh" như đi dạo phố, đi trễ là đam mê còn trốn chấm công là bản năng. Trình độ tiếng Anh của anh thì thôi rồi, chữ tác đánh chữ tộ nhưng rất thích "mix" tiếng Anh vào mỗi câu nói cho nó ra dáng "pro" Chuẩn luôn, phong cách tiếng Anh "pha mắm tôm" của anh giám đốc Hành chính này đúng là một đặc sản "nặng mùi" tại ThiSO. Tuy nhiên, dù có lười nhác hay dốt nát đến đâu thì anh vẫn "bất tử", bởi bên cạnh đã có "người anh em thiện lành" Hữu Lộc bên phòng Nhân sự bảo kê. Công thức hóa giải mọi lỗi lầm của anh rất đơn giản: chỉ cần Mr Lộc "phù phép" bay màu trong một nốt nhạc. Mr Lộc chỉ cần gật đầu một cái, là hệ thống chấm công bỗng dưng "mất trí nhớ", sạch bong kin kít như chưa hề có cuộc chia ly.
Ẩn danh đã 15 ngày trước
Hết thạch cá trạch nhân sự thadico, tới nhân sự THISO, chán chả buồn nói
Đợt tết này có mỗi bao lì xì của bmw thôi đúng không mọi người? Sao tặng khách mà khách chê quá, xe sang gì mà bao lì xì không có sang
Ẩn danh đã 29 ngày trước
Ụa thời cha sanh mẹ đẻ tới giờ cái gu Thaco có khi nào sang đâu. Hoặc là Sang ngang hoặc Sang đàng sẻ nghé. Từ khai thiên lập địa tới giờ không có thuật ngữ “Sang, Xịn, Mịn” bao giờ. Sến súa má ơi
Ẩn danh đã 29 ngày trước
tặng 1 like vì nói đúng!!!
Ẩn danh đã 23 ngày trước
Đi training thì mấy cha nước ngoài nói khác, về làm thì kêu zăn quá công ty phải nghe, cuối cùng như cái nồi lẩu thập cẩm heo chê
Tin chính xác khỏi đồn: Trần Bá Trường Hải chuẩn bị cưới Nhung (môi Mazda) thư ký Trần Bá Dương Bắt gặp đi học giáo lý
Ẩn danh đã 1 tháng trước
Thánh nào nhanh gọn lẹ rớp rẻn thông tin ghê trời. Tại hạ khâm phục.
Ẩn danh đã 1 tháng trước
Nếu là thật thì hơi sốc. Trường Hải ra tín hiệu SOS đi
Ẩn danh đã 1 tháng trước
Ối giồi ôi. Tưởng trâm anh thế phiệt, môn đăng hộ đối. Té ra là con Thư ký *** nhất hệ mặt trời mà ai cũng biết về độ ***: cái môi thì dãnh dãnh như diễn viên S.E.X, cái nết thì âm binh chướng khí, thư ký văn phòng (lễ tân) mà tưởng mẹ thiên hạ má thiên nhiên. Chả tài cán gì ngoài cái lạnh lùng *** tài. 1 vote cho Onlyfan
Ẩn danh đã 1 tháng trước
Nãy ăn cơm trưa nhận được link này, đọc lướt mà phọt cả cơm ra ngoài. Cám ơn nhà ăn Thiso đã đưa tôi đến chốn này. Haahaa
Emart đã 1 tháng trước
Chấn động tam giới. Emart đã nhận được tin. Đi đồn tiếp đây. Haha
ThacoAuto đã 1 tháng trước
Tean Auto nhận tin, đi đồn đây ạ
Làm việc tại một tập đoàn lớn như THACO, ai cũng kỳ vọng vào một sự nghiệp chuyên nghiệp và thăng tiến công bằng. Thế nhưng, thực tế trong công tác đánh giá nhân sự tại đây lại đang tồn tại những lỗ hổng lớn, trực tiếp bào mòn động lực của người lao động. Hệ thống đánh giá "3 không": Không KPI, không minh bạch, không công bằng. Suốt cả năm trời, nhân viên làm việc mà không hề có một bộ chỉ số KPI rõ ràng để phấn đấu. Để rồi đến cuối năm, số phận của mỗi người lại nằm gọn trong "cây bút" của cấp trên. Nếu bạn được quản lý thương, kết quả sẽ là Khá, Giỏi. Ngược lại, nếu không "hợp gu", bạn mặc nhiên bị xếp loại Không đạt. Một hệ thống đánh giá hoàn toàn dựa trên cảm tính cá nhân thay vì hiệu quả công việc thực tế là điều cực kỳ lạc hậu trong quản trị hiện đại. Tại đây, dường như có một luật ngầm: Muốn tăng lương, muốn lên chức thì phải biết "nhập phe", biết nịnh nọt. Những nhân sự trung lập, chỉ biết tập trung vào chuyên môn, làm tốt việc của mình mà không khéo léo lấy lòng sếp thì kết quả nhận được chỉ là sự đứng yên. Nhiều năm không tăng lương, không lộ trình thăng tiến dù năng lực không hề thua kém ai. Đây chính là mảnh đất màu mỡ cho tư duy phe phái phát triển, đẩy những người có tự trọng và năng lực thực sự ra xa. Thưởng Tết là công sức của cả một năm vất vả, là mồ hôi nước mắt của người lao động để chăm lo cho gia đình vào dịp quan trọng nhất. Vậy mà tại sao lại có chuyện một năm làm việc mà người lao động không có thưởng Tết chỉ vì một tờ phiếu đánh giá cảm tính? Thiết nghĩ, THACO nên học tập các công ty khác: Áp dụng một định mức thưởng chung (như tháng lương 13) để đảm bảo quyền lợi cơ bản cho tất cả mọi người. Việc xếp loại chỉ nên dùng để thưởng thêm, thay vì dùng nó để cắt đứt khoản tiền tết ít ỏi mà người lao động xứng đáng được nhận. Kính mong Ban lãnh đạo Tập đoàn xem xét lại quy trình đánh giá này. Đừng để sự cảm tính của một vài quản lý cấp trung làm ảnh hưởng đến uy tín của một tập đoàn lớn và đẩy những nhân sự tâm huyết vào thế nản lòng. Người lao động cần sự công bằng, cần KPI rõ ràng và cần được trân trọng sau một năm cống hiến!
Ẩn danh đã 2 tháng trước
tặng 1 like vì nói đúng!!!
Có nghe gì thưởng tết hem bà kon THISO, có đánh giá nhân sự hông vậy? Dẹp Mẹ nó mấy cái DGNS giùm cái Cô Ba ơi
Rep BS đã 2 tháng trước
Đánh giá nhân sự quần què gì toàn đánh giá cảm tính, cty éo có KPI, éo có mẹ gì về việc đánh giá, lỡ bị quản lý ghét là trù dập, đánh giá không đạt thì sao? Dẹp mẹ nó đánh giá nhân sự giùm cái nha
Ẩn danh đã 2 tháng trước
Đánh giá ko đạt, gửi mail cô Ba, gửi mail cho công đoàn cho thằng quản lý giải trình thí mẹ nó
Ẩn danh đã 2 tháng trước
có thưởng nha bác sĩ, thưởng mấy thùng chuối với bưởi bên nông nghiệp cho ae cúng bàn thờ ăn tết ấm no. Tin tức ra cỡ đó rồi còn hỏi thưởng không, nó chưa kiếm chuyện layoff là may rồi, hỏi hỏi cái *** :))
Có bạn nào cho review về ms Hạ Long phòng marketing PC không? Nghe nói her làm marketing mà giàu lắm, mua được xe Mazda và Peugeot. Chắc được bảo kê bởi sếp bự Lý Hoàng Dũng chăng?
Ẩn danh đã 1 ngày trước
Nói lol gì éo hiểu, nói gì nêu đích danh mấy thằng đầu bạc não ngắn chửi địa đại đi mấy má