Tham gia cộng đồng hỏi đáp, so sánh lương và khám phá mọi góc khuất chốn công sở.
Đang hiển thị toàn bộ review
Tất cả các đánh giá xúc phạm hoặc miệt thị các cá nhân, tổ chức và công ty sẽ bị xóa.
Phiên bản review công ty mới: ReviewTopCongTy.com
Trong khu rừng ấy, cũng có rất nhiều “bản vẽ lớn”. Những dự án được vẽ ra rất hoành tráng, đường nét phức tạp, màu sắc đầy đủ, ai nhìn vào cũng thấy… rất có tương lai. Nhưng khi bắt tay vào làm, chúng chỉ kịp đi được một đoạn ngắn, rồi dần dần… biến mất. Không ai nhắc lại. Không ai tổng kết. Chỉ là một ngày nọ, cả khu rừng ngầm hiểu: “À, cái đó… không còn nữa.” Có những khu vực trong rừng, nơi mà các con vật ra vào liên tục, thay đổi đến mức không ai còn chắc ai đang ở đó. Danh sách thì có thể tồn tại, nhưng thực tế thì luôn khác. Số lượng con vật trong mỗi khu— đôi khi không dựa trên nhu cầu, mà dựa trên… cảm nhận. Lúc thì thiếu, lúc thì dư, nhưng hiếm khi… đúng. Khu rừng này cũng có những “nghi thức” rất riêng. Ví dụ như những lúc có chuyện buồn, các con vật có thể chọn tham gia… hoặc không. Nhưng nếu đã bước vào, thì khó có thể rời ra giữa chừng. Và điều thú vị là, tin buồn trong khu rừng dường như lan nhanh và đều đặn hơn tin vui. Nhiều con vật đùa với nhau rằng: “Nếu không có tin gì mới, chắc lại sắp có một thông báo buồn.” Thậm chí, có những thông tin như vậy cũng cần đi qua một cánh cửa rất cao— nơi chỉ một vài con vật được phép quyết định liệu nó có nên được lan ra hay không. Về những khoản đóng góp chung, khu rừng cũng có những quỹ riêng— được lập ra với mục đích tốt đẹp. Nhưng theo thời gian, một số con vật nhận ra rằng không phải ai cũng nhận được giá trị giống nhau. Có những loài cảm thấy mình được quan tâm nhiều hơn, trong khi những loài khác chỉ đứng ngoài… quan sát. Và rồi, mọi thứ lại trở về như cũ. Khu rừng vẫn vận hành, các con vật vẫn thích nghi, và mỗi ngày trôi qua không có quá nhiều điều thay đổi— ngoại trừ việc, ngày càng nhiều con vật bắt đầu hiểu rõ hơn: Ở đây, không phải mọi thứ bất hợp lý đều được sửa, mà phần lớn… sẽ dần trở thành bình thường.
Thời gian trong khu rừng cũng được quy định rất rõ: từ khi mặt trời vừa lên đến lúc ánh chiều tắt— tương đương 8 giờ đến 5 giờ. Nghe thì rất chuẩn mực. Nhưng nếu một con vật rời khỏi khu rừng đúng lúc mặt trời lặn, nó sẽ cảm nhận được… những ánh nhìn. Không ai nói gì. Không có luật nào cấm. Nhưng ánh mắt thì đủ để hiểu: “Có vẻ… bạn chưa đủ tận tâm.” Và thế là nhiều con vật bắt đầu ở lại lâu hơn, không phải vì còn việc, mà vì… không muốn bị nhìn. Ở một góc khác của khu rừng, có những buổi tụ họp diễn ra rất thường xuyên. Chúng được gọi là “họp”. Có những buổi họp cần thiết. Nhưng cũng có những buổi họp… chỉ để có một buổi họp. Một vài con vật, vì không quá bận rộn, đã tìm thấy niềm vui trong việc triệu tập những cuộc họp như thế. Nội dung có thể không nhiều, kết quả có thể không rõ, nhưng thời gian thì… luôn được lấp đầy. Trong những cuộc họp đó, đôi khi người ta nói rất nhiều về “mục tiêu chung”, nhưng lại quên mất rằng mỗi con vật vẫn đang có một công việc riêng, một áp lực riêng, và một giới hạn riêng. Còn về phần thưởng trong khu rừng— nó tồn tại, nhưng không dành cho tất cả. Nếu bạn làm tốt hơn, bạn chưa chắc nhận được nhiều hơn. Chỉ khi bạn bước lên một nhánh cao hơn, bạn mới thấy sự thay đổi. Và để bước lên nhánh đó… không phải lúc nào cũng là câu chuyện của năng lực. Đôi khi, đó là câu chuyện của việc bạn đứng cạnh ai, bạn nói chuyện với ai, và ai đang nhớ đến bạn. Trong khu rừng cũng có những con vật rất đặc biệt. Chúng hành xử như thể mình đang đứng trên đỉnh cây, ra hiệu, chỉ dẫn, và đôi khi… quyết định thay cho cả những con vật khác. Nhưng nếu nhìn kỹ, chúng không thực sự ở trên cao đến vậy. Chúng chỉ đang đứng đúng vị trí, vào đúng thời điểm, và mang trên mình một thứ quyền lực… được mượn tạm. Và khi gió đổi chiều, những con vật đó cũng có thể là những con đầu tiên rơi xuống— nhanh hơn cả những chú kiến vẫn lặng lẽ làm việc từ đầu.
Nhưng sâu hơn trong khu rừng ấy, còn có những “luật bất thành văn” mà không phải con vật nào cũng hiểu ngay từ đầu. Ở trung tâm rừng, có một nhóm chim mái sặc sỡ, luôn ríu rít, rôm rả, bay lượn quanh những tán cây cao nhất. Chúng rất giỏi kể chuyện, rất nhanh nhạy trong việc tạo không khí, và dường như… luôn ở rất gần nơi quyền lực tập trung. Trong khu rừng đó, không phải lúc nào tiếng nói cũng đến từ nơi làm việc nhiều nhất, mà thường đến từ nơi… gần gốc cây lớn nhất. Vì thế, có những câu chuyện rất nhỏ, chỉ như một chiếc lá rơi, nhưng qua vài lần truyền miệng, lại trở thành một cơn gió lớn. Có những vấn đề vốn dĩ có thể giải quyết trong im lặng, lại được mang đi kể, được nhấn nhá, được “trình diễn” thêm một chút, để rồi trở thành điều mà cả khu rừng phải chú ý. Còn cấu trúc của khu rừng thì… thay đổi theo mùa. Nhưng không phải mùa xuân, hạ, thu, đông, mà là những mùa không tên. Hôm nay bạn ở một tán cây, ngày mai bạn có thể đã được chuyển sang một nhánh khác, và đôi khi… bạn không chắc mình đang thuộc về đâu. Những chú sóc, chú thỏ, chú chim non— có thể được đặt sang một vị trí hoàn toàn mới, không cần hỏi chúng có quen không, có phù hợp không, hay có biết cách leo lên cái cây đó hay không. Chỉ đơn giản là: “Ở đó đang cần.” Và thế là chúng được đặt xuống, ngồi vào một chỗ mới, bắt đầu lại từ đầu, giữa một khu rừng mà mọi thứ vốn đã không rõ ràng. Dần dần, các con vật học được một điều: Ở đây, không phải lúc nào bạn cũng cần hiểu mình đang ở đâu, mà quan trọng hơn là… biết mình nên đứng cạnh ai.
Rồi cuối **̀ng có offer chưa vậy Khoa quắn ơi, lương 25 - 30tr mà ko ai mời chào hả, ba mày có biết mày đi rải cv tùm lum ko? Ba Lộc mày có hỏi thăm gì chưa, vàng bữa đi mừng giờ tính sao ta. Có thằng con rơi con rớt ngáo đá nên đau cái đầu lắm Lộc già ơi, giờ nghỉ ko được mà ở lại **̃ng khó, đúng là gieo nhân nào gặt quả đó. CV thì đi rải như bó rau khắp thị trường mà tưởng được bảo mật cao, hehe
Nuôi ong tay áo, rước họa cú mèo đã 1 ngày trước
Hữu Lộc tuy ngồi ghế Giám đốc nhân sự nhưng lại bị đánh giá là thiếu nhãn quan dùng người ngay từ những ngày đầu. Sai lầm lớn nhất là đặt niềm tin mù quáng vào Khoa Quắn và đệ ruột tên Tính Bó Đít – những kẻ chuyên dùng chiêu trò để triệt hạ những anh em làm việc thực thụ nhằm củng cố phe cánh. Dù được Lộc hết mực ưu ái và cưng chiều, nhưng bản chất "nuôi ong tay áo" thì khó lòng thay đổi. Giờ đây, Khoa Quắn đã rục rịch rải CV tìm bến đỗ mới với mức lương 25-30 triệu, sẵn sàng quay lưng ngay khi có offer ngon hơn. Nực cười hơn cả là gã đệ Tính Bó Đít, kẻ vốn dĩ chỉ biết trục lợi, sau lưng còn chẳng nể nang gì "ân nhân" khi rêu rao mỉa mai rằng mặt anh Lộc trông chẳng khác nào... một con cú mèo. Đúng là một bài học đắt giá cho cái gọi là sự ưu ái đặt sai chỗ!
ReviewTopCongTy.com Web review công ty phiên bản mới 2.0
Ẩn danh đã 1 ngày trước
https://congty.review
Quyên ơi, Quyên đã đi xa rồi Em gái iu dấu của chị ơi, nhớ chị không bé Quyên với Ms Peach? Nghe phong thanh đâu đó là “ngôi sao phòng Kế hoạch Thiskyhall” sắp bay màu rồi hả em? Sao mà viết đơn xin nghỉ nhanh như một cơn gió thoảng vậy? Mới hôm nào còn hùng hồn “Cô 3 chỉ đạo…” mà nay đã tự mình chỉ đạo luôn đường lui rồi sao em? Chị tưởng em đang nắm quyền sinh sát phòng Kế hoạch chứ, ai dè hóa ra chỉ là… nắm cho vui thôi à? Hay là kế hoạch chia rẽ cô 3 với Ms Fi chưa kịp triển khai đã tự vỡ trận rồi? Em còn non và xanh lắm em ơi, game này không phải cứ nói to là thắng đâu. Nghe nói Ms Fi còn định “dạy dỗ” thêm mà em đã vội vàng rút lui. Sao vậy, không thích làm cấp dưới nên chọn làm… người ngoài cuộc luôn cho nhanh à? Đời đâu phải cứ muốn làm cánh tay phải là được đứng sát trung tâm đâu em. Nhiều khi còn chưa kịp với tới đã trượt tay rồi. Đơn nghỉ được duyệt cái rụp, nhanh gọn lẹ ghê. Thôi thì chúc em “thượng lộ bình an”. Em Đào chuẩn bị tiếp nhận vị trí, 13 năm thâm niên chắc cũng đủ lực để thử sức gánh team Kế hoạch xem sao. Chị và đồng đội đứng ngoài cổ vũ nhiệt tình lắm nha, một mình một ngựa cũng phải chiến thôi em Đào ơi. Còn chuyện cánh tay phải, cánh tay trái gì đó… ai biết được phía sau còn bao nhiêu màn hay nữa. Vở kịch này mới mở màn thôi mà. Thôi, tạm biệt em gái. Đi nhẹ nói khẽ, kẻo người ta lại bảo… gió đổi chiều nhanh quá 😉 Tao repost lại giùm người ta 🤣🤣🤣
NGHỊCH LÝ KẺ SỐNG SÓT: TẠI SAO QUẢN LÝ THIẾU NĂNG LỰC LẠI TRỤ LẠI LÂU ? Trong khi nhân tài dứt áo ra đi vì thất vọng, những người quản lý trực tiếp thiếu năng lực lại thường có "tuổi thọ" đáng kinh ngạc tại các doanh nghiệp lớn. Đây không phải là sự ngẫu nhiên, mà là kết quả của một chiến lược sinh tồn tinh vi: Nghệ thuật quản trị ngược độc hại. Dưới đây là 3 "tấm khiên" sắc bén mà họ dùng để bảo vệ chiếc ghế của mình, bất chấp sự mục nỗng bên dưới: 1. Kỹ năng "Đánh bóng phễu thông tin" Càng lên cao, lãnh đạo càng xa rời thực tế thực thi. Những quản lý này hiểu rất rõ: Ai nắm giữ thông tin, người đó nắm giữ quyền lực. Họ thiết lập một bộ lọc thông tin một chiều: Thành tựu của cấp dưới được biến tấu thành kết quả điều hành cá nhân; sai lầm hệ thống được đổ lỗi cho "khách quan" hoặc sự yếu kém của nhân sự bên dưới. Khi cấp lãnh đạo cao nhất chỉ nhìn thấy những biểu đồ đẹp mắt đã qua xử lý, họ tin rằng người quản lý này đang làm tốt nhiệm vụ "giữ lửa" cho đội ngũ. 2. Xây dựng "Vùng an toàn ảo" cho cấp trên Lãnh đạo cấp cao thường sợ nhất là sự hỗn loạn. Những quản lý "sống dai" cực kỳ giỏi trong việc tạo ra một vẻ ngoài ổn định. Họ đóng vai những "lính cứu hỏa" tận tụy, luôn có mặt để giải quyết những rắc rối – mà trớ trêu thay, phần lớn rắc rối đó do chính sự quản lý yếu kém của họ tạo ra. Bằng cách liên tục "chữa cháy", họ khiến cấp trên lầm tưởng rằng bộ phận đó không thể vận hành nếu thiếu họ. Họ không quản trị bằng hiệu suất thực tế, họ quản trị bằng sự phụ thuộc. 3. Chiến thuật "Cô lập nhân tài" Một quản lý thiếu năng lực thường có nỗi sợ bản năng với những nhân viên quá giỏi. Để bảo vệ vị thế, họ không đào tạo mà tìm cách ngăn chặn sự hiện diện của nhân tài trước mặt lãnh đạo cấp cao. Họ gán cho những người có tư duy phản biện cái mác "khó quản lý" hoặc "thái độ không tốt". Kết quả: Nhân tài nản chí rời đi, còn lãnh đạo vẫn tin rằng thị trường đang khan hiếm người giỏi, và may mắn thay mình vẫn còn người quản lý "trung thành" này ở lại. ⚠️ LỜI CẢNH BÁO: Sự tồn tại của những "kẻ sống sót" này là một loại chi phí chìm khủng khiếp. Nó tạo ra một văn hóa cận thần – nơi người ta học cách làm hài lòng sếp thay vì tạo ra giá trị cho khách hàng. Hệ lụy cuối cùng: Khi một doanh nghiệp chỉ còn lại những quản lý giỏi "diễn" và những nhân viên chấp nhận "cam chịu", con tàu đó đã bắt đầu chìm từ bên trong, dù vỏ ngoài vẫn được sơn phết hào nhoáng. Thông điệp gửi đến cấp lãnh đạo: Đừng đánh giá một quản lý qua những gì họ báo cáo, hãy xem tốc độ phát triển (hoặc rời đi) của những người giỏi nhất dưới quyền họ. Cty *******.
Ẩn danh đã 1 ngày trước
Nếu mà kể tên ra thì ai cũng xứng đáng được nêu tên: các con người đang nắm chức danh Giám đốc, Phó Giám Đốc, Trưởng Phòng, Phó phòng, Trưởng Bộ phận ăn rơ từ Bất động sản, Thiso Mall, Thiso, Thiskyhall, Đại Quang Minh, Quản lý BĐS Sala …
Rời DQM lâu rồi anh em cho xin review về một số đờ ra ma với con người ở đây để chống tối cổ đi
Phiên bản web review công ty version 2.0 ReviewTopCongTy.com
Ẩn danh đã 4 ngày trước
https://congty.review
Ẩn danh đã 1 ngày trước
Nói lol gì éo hiểu, nói gì nêu đích danh mấy thằng đầu bạc não ngắn chửi địa đại đi mấy má